Status sâu sắc Sống đến bao nhiêu lâu để ta biết mình vẫn đang còn yêu!

quảng cáo

Sống đến bao nhiêu lâu để ta biết mình vẫn đang còn yêu! Dường như cuộc sống ngoài kia quá tấp nập, ai ai cũng xoay quanh câu chuyện muôn thuở của cuộc đời, cơm, áo, gạo tiền mà vô tình ngày một chúng ta đang rời bỏ ước mơ, rời bỏ tình yêu và hạnh phúc của mình. Đến một lúc nào đó, ta giật mình hoảng hốt và tự hỏi bản thân “Hạnh phúc là gì?” “Tình yêu là như thế nào ấy nhỉ!”. 

 

Trong số chúng ta không ít người đang “sống thay” cuộc đời của người khác. Chúng ta thấy được hạnh phúc, niềm vui của người khác mà chưa bao giờ chúng ta nhận ra hạnh phúc, niềm vui của chính mình.

 

status sâu sắc Sống đến bao nhiêu lâu để ta biết mình vẫn đang còn yêu!

 

Chúng ta cũng thật tò mò và hiếu kỳ quá đỗi, ta nhìn người khác hạnh phúc nhưng rồi đánh giá và nghi vấn “Liệu rằng họ có thật sự hạnh phúc hay không?” Bởi biết bao nhiêu chuyện trên đời này mà ta gặp đã quá quen thuộc với sự hoài nghi.

  • Status tâm trạng Người thứ ba mạnh nhất, vĩnh viễn không phải một ai khác, mà chính là vận mệnh

Hôm qua ra đường ta nhìn thấy một mảnh đời cơ nhỡ, đói nghèo, ta chua xót và cho người đó đôi ba đồng lẻ, ngày mai ta lại thấy người đó vẫn ngồi chỗ cũ vẫn đói nghèo nhưng sự thương hại của ta đã vơi đi chút ít. Rồi ngày kia vẫn cảnh đó tái diễn nhưng ta giả vờ làm ngơ như chưa bao giờ thấy họ.

 

Cuộc sống này là vậy, có những câu chuyện lặp đi lặp lại, người cười người khóc, người được sinh ra rồi cũng có người phải mất đi như vốn nó là thế. Chỉ có chúng ta mãi chìm đắm trong chính vỏ bọc của mình. Rồi đến lúc nào đó ta giật mình hoảng sợ vì niềm vui, hạnh phúc đã bỏ ta đi quá xa. 

 

Những thứ ta từng nghĩ nó chẳng ý nghĩa gì, ta từng chán chê công việc đang làm và tìm cho mình công việc mới rồi đến một lúc nào đó ta lại than phiền về công việc hiện tại và hối tiếc vì đã để lỡ mất cơ hội cũ tốt hơn đã qua. Chúng ta phân vân trong chính những bước đường ta chọn và đang đi. Chúng ta hoài nghi và mất đi cảm giác bình thản trong lòng, bởi những gì ta trải qua đã xa tầm với với chính mình.

 

Thật ra hạnh phúc giản đơn lắm, dù đã lâu rồi chúng ta không còn định nghĩa về hạnh phúc nữa nhưng nó vẫn tồn tại mỗi trong ta. Đó là khi có những niềm vui và nụ cười thật sự, là khi nhìn người ta yêu vui vẻ, là khi tự mình sống cuộc đời của chính mình chứ không phải là sống thay cuộc đời của ai khác.

 

Khi nhìn về quá khứ con người thường cảm thấy hạnh phúc vì bởi lẽ những tháng ngày xưa cũ đó sẽ không thể nào thay đổi. Gói gém lại tất cả những đau thương, giữ lại những điều quý giá khiến cho chúng ta thấy hạnh phúc, tiếp tục sống trọn vẹn lại những cảm xúc trong trái tim mình thêm một lần nữa. Có lẽ chỉ như vậy chúng ta mới có thể có được hạnh phúc, mới được sống hết mình cho cả hiện tại và tương lai.

 

Khi những ngày mưa dài đằng đẵng qua đi, phía chân trời xanh thăm thẳm ấy dường như càng trở nên quang đãng hơn. Nhưng dường như trong tâm hồn của những kẻ cô đơn thì kí ức về những ngày giông bão thật sự rất buồn.

 

status sâu sắc Sống đến bao nhiêu lâu để ta biết mình vẫn đang còn yêu!

 

Trong những kí ức cuả mình tôi vẫn nhớ tới những giây phút cuối cùng của sự cố chấp, của những hi vọng mong manh, cuối cùng cho sự cố gắng. Con người đôi khi vẫn luôn tin vào những điều dù biết sẽ không thể nào xảy ra, chỉ là muốn cố gắng cho tới khi bản thân vẫn còn có thể làm được một chút gì đó dù là nhỏ nhoi nhất. Để rồi sau đó trở đi họ có thể kiêu hãnh khi nhìn về những kí ức đã đi qua trong cuộc đời mình.

 

Cái cảm giác khi ngước lên bầu trời để cho bản thân mình không yếu đuối hay gục ngã. Giông bão trong cuộc đời cứ thế mà thản nhiên trôi qua, để lại một tâm hồn tưởng chừng như không bao giờ có thể lành lại. Những nỗi đau thương dường như càng chất chứa hơn nhưng lại không thể nào vơi đi.

 

Có phải chúng ta những con người dù muốn hay không muốn vẫn phải mạnh mẽ, gồng mình lên để tiếp tục dù cho cuộc sống có chà đạp như thế nào đi chăng nữa. Vẫn phải mỉm cười, kìm nén đau thương ở nơi sâu thẳm nhất để mang tới cho những người xung quanh sự bình an. Chúng ta vội vã đuổi theo những điều xa xôi mà quên mất đi chính mình trong những tháng ngày đáng lẽ phải sống cho bản thân mình nhiều nhất. Rồi mai sau khi bị tổn thương, khi thấy đau khổ lại mải miết để đi tìm, tìm chính bản thân mình ở trong quá khứ.

 

Tôi vẫn luôn tự nhủ với chính mình phải mạnh mẽ lên, rồi mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp, có thể ngay bây giờ đang là bão tố nhưng trời đâu có thể mưa mãi được. Không biết là tôi đã nói với mình bao nhiều lần điều đó nữa. Nhưng rồi tôi nhận ra điều đó không thể làm thay đổi sự thật, nó chỉ làm cho chúng ta chấp nhận để đối mặt với những đau thương và tự xoa dịu nỗi đau cho bản thân mà thôi. Không phải ai cũng gặp được may mắn, cũng không phải kết thúc nào cũng có hậu cả. 

 

Mọi thứ sẽ không thể bỗng dưng trở nên tốt đẹp chỉ với lòng tin vào tương lai phía trước. Nếu có thể hãy nắm lấy hiện tại của chính mình và thay đổi để mọi thứ có thể dần trở nên tốt đẹp ngay từ bây giờ chứ đừng hi vọng cái gọi là ngày mai sẽ bỗng nhiên mang đến cho ta những điều kì diệu trong bất ngờ. Ngày mai, rất có thể nó sẽ không đến thêm một lần nào nữa cho mỗi chúng ta.

  • Status tản mạn về hạnh phúc Muôn nẻo đường hạnh phúc

Dù buồn đau hay tổn thương thế nào đi nữa thì cũng nên biết rằng cuộc sống này sẽ không thể nào vì một ai đó mà dừng lại đợi chờ một giây phút nào cả. Đôi khi chúng ta làm tổn thương người khác bằng những câu nói trong lúc đang nóng giận, bực tức. Những lời đã nói sẽ không bao giờ thu hồi lại được. Sự tổn thương cũng như vậy, nó cũng không thể nào coi như chưa từng có. Đừng làm cho ai đó yêu thương bạn thật lòng bị tổn thương vì những phút giây thiếu đi lí trí ấy.

 

Lời nói không phải bao giờ cũng quan trọng mà đôi khi sự im lặng, thấu hiểu và hi sinh cho nhau mới là việc can đảm, mạnh mẽ nhất mà chúng ta có thể làm cho nhau. Can đảm để giữ lấy những thứ thực sự quan trọng trong cuộc đời mình mới là điều quý giá nhất. Khi nhìn về quá khứ con người thường cảm thấy hạnh phúc vì bởi lẽ những tháng ngày xưa cũ đó sẽ không thể nào thay đổi. 

 

Gói gém lại tất cả những đau thương, giữ lại những điều quý giá khiến cho chúng ta thấy hạnh phúc, tiếp tục sống trọn vẹn lại những cảm xúc trong trái tim mình thêm một lần nữa. Có lẽ chỉ như vậy chúng ta mới có thể có được hạnh phúc, mới được sống hết mình cho cả hiện tại và tương lai.

 

Những điều đã đi qua, những thứ đã mất đi sẽ không bao giờ được thấu hiểu hay biết tới. Chẳng có một ai sống trong cuộc đời bạn một phút giây nào cả trong lúc ấy mà có quyền phán xét hay có thể hiểu thấu những điều bạn đã phải cố gắng giữ lại dù là đau khổ hay hạnh phúc. Mà thật sự những điều đó cũng không còn là điều quan trọng nữa!

 

Dù là giông bão hay nắng đẹp như nào đi nữa chúng ta vẫn đang còn được sống, được đi những bước chân của chính mình, được can đảm nắm và giữ lấy những ước mơ hoài bão của chính mình.

 

Thật ra, cuộc sống này là của chúng ta, do chính chúng ta định đoạt nó. Chính bản thân chúng ta chọn lựa, không làm bạn với niềm vui, mà chỉ làm bạn với gánh nặng tinh thần. Chính bản thân ta lựa chọn gắn kết với nỗi buồn mà không can đảm nắm lấy niềm vui. 

 

status sâu sắc Sống đến bao nhiêu lâu để ta biết mình vẫn đang còn yêu!

 

Hạnh phúc đâu phải điều xa la, đôi khi chỉ cần liếc nhìn mọi thứ xung quanh cũng đủ bất giác để ta hé một nụ cười. Ranh giới giữa niềm vui và nỗi buồn thật ra rất mong manh, tiến lên một bước là niềm vui đón chờ, lùi lại một bước lại là cảm giác đau khổ bao chùm và nhấn chìm. Hạnh phúc hay đau khổ là do ta lựa chọn, chính vì khó khăn nên bản thân ta mới trở nên quan trọng như thế.

 

Chính vì có quá nhiều thứ chi phối, nên những quyết định mới khó khăn đến như vậy. Và càng trưởng thành, chúng ta lại càng trở thành những con người khác. 

 

Lời kết: Dấu vết khắc nghiệt của cuộc đời bắt đầu khiến chúng ta phải khước từ ước mơ, khước từ những mong muốn của bản thân, để ép mình mau lớn. Mỗi lần vấp ngã, trái tim lại chai sạn đi một ít. Mỗi lần tổn thương, bản thân lại tự động trở nên cứng rắn hơn. Mỗi lần đau khổ, tâm hồn lại khô khan và sợ yêu thương hơn. Mọi sự lựa chọn cũng vì thế mà bắt đầu trở thành áp lực