Những dòng status xúc cảm trong tình yêu cũng cần những khoảnh lặng cho riêng minh

Những dòng status xúc cảm trong tình yêu cũng cần những khoảnh lặng cho riêng minh Giữa dòng đời xô bồ, đôi lúc con người ta cũng cần một chút thời gian để sống chậm, nhìn lại những gì đã qua, những gì đang tới và cả ở trong tương lai xa lắc. Đôi lúc trong một bản nhạc sôi động lại có khoảng lặng để đọng lại chút dư âm cho người nghe. Trong cuộc sống cũng vậy, khoảng lặng giúp người ta nhận ra nhiều điều mà bình thường không thể nào thấy được. Có ngẫm thì mới thấm, có hiểu thì mới vương.   Màn đêm đã buông xuống với bao suy tư trầm mặc, với cuộc sống bon chen bộn bề, với những nỗi buồn ở tận nơi sâu thẳm mà chẳng biết than thở cùng ai?     Đôi khi, cần một khoảng lặng trong cuộc sống cho riêng mình. Một khoảng lặng nhỏ bé để trút hết mọi tâm trạng u buồn, để...
quảng cáo

Giữa dòng đời xô bồ, đôi lúc con người ta cũng cần một chút thời gian để sống chậm, nhìn lại những gì đã qua, những gì đang tới và cả ở trong tương lai xa lắc. Đôi lúc trong một bản nhạc sôi động lại có khoảng lặng để đọng lại chút dư âm cho người nghe. Trong cuộc sống cũng vậy, khoảng lặng giúp người ta nhận ra nhiều điều mà bình thường không thể nào thấy được. Có ngẫm thì mới thấm, có hiểu thì mới vương.

 

Màn đêm đã buông xuống với bao suy tư trầm mặc, với cuộc sống bon chen bộn bề, với những nỗi buồn ở tận nơi sâu thẳm mà chẳng biết than thở cùng ai?

 

 

Đôi khi, cần một khoảng lặng trong cuộc sống cho riêng mình. Một khoảng lặng nhỏ bé để trút hết mọi tâm trạng u buồn, để nhìn lại sau lưng ngẫm về phía trước, để nhấm nháp nỗi buồn vu vơ, để ngắm nhìn cuộc sống. Một khoảng lặng để thả hồn theo cơn gió bay đi, hay đơn giản chỉ là để tìm lại chút gì đó cho riêng mình…

 

Ta vẫn đi tìm “khoảng lặng” suốt chiều dài nỗi nhớ, vẫn tự dặn là hãy thưởng cho mình những khoảnh khắc không tên, những phút giây êm đềm sau những ngày miệt mài vất vả. Nhưng! Ấy thế mà ta vẫn rơi vào vòng luẩn quẩn vô hình, trong chính khoảng lặng đó ta vẫn đi về với những trở trăn, những miền nhớ niềm thương, những dằn vặt của trái tim vẫn khắc khoải đôi điều.

 

Đường đời mỗi người như một đường thẳng, khi chúng giao nhau thì tạo thành ngã tư, hết ngã tư rồi thì vẫn sẽ là một đường thẳng và rồi lại gặp ngã tư khác… Sự quẩn quanh, bế tắc nhiều khi làm ta bất lực. Cuộc sống hiện đại hóa nên dường như con người cũng đang biến hóa theo. Tất cả giống như một kịch bản viết sẵn, khô khốc và gượng gạo.

  • Những stt chơi vơi - Nếu một ngày em lạc lối, anh sẽ vẫn bên em đúng không?

Nhiều lúc tự hỏi rằng: Những trái tim đồng điệu, những con người sống tình cảm thực sự giờ đây đâu còn nữa? Con người đang dần biến mình thành những diễn viên chuyên nghiệp với những mối quan hệ tính toan. Một đời sống tự do tự tại để không còn phải gồng mình vì những guồng quay của cuộc sống thật không đơn giản. Biết làm sao được khi mình cũng chỉ là một hạt cát vô danh.

 

Giữa dòng đời xô bồ, đôi lúc con người ta cũng cần một chút thời gian để sống chậm, nhìn lại những gì đã qua, những gì đang tới và cả ở trong tương lai xa lắc. Đôi lúc trong một bản nhạc sôi động lại có khoảng lặng để đọng lại chút dư âm cho người nghe. Trong cuộc sống cũng vậy, khoảng lặng giúp người ta nhận ra nhiều điều mà bình thường không thể nào thấy được. Có ngẫm thì mới thấm, có hiểu thì mới vương.

 

Có ai từng quen mà dường như xa lạ, có ai từng yêu mà đã chia xa, có gì đó nhớ nhớ quên quên lẫn lộn trong tâm trí? Một chút gì đó hờ hững và vô tâm mà đời sống thường nhật ta vẫn bắt gặp, ta đã vô tình đi qua nhưng lại chẳng để lại dấu chân người?

 

 

Nhưng.. Khoảng lặng không thể tồn tại mãi mãi được… Giật mình! Ta lại trở về với nhịp sống nhanh mạnh, lại tiếp tục đua chen giữa cái dòng đời xô bồ. Nhưng có từ những khoảng lặng ta mới có cái nhìn khác để khơi dậy trong tâm hồn mình những gì tính túy, thanh thản và bình yên nhất.

 

Cuộc sống ồn ào và tấp nập quá! Bận rộn thật đấy. Nhưng có lẽ ai cũng nên dành cho mình một khoảng lặng để dừng bước trên con đường đang đi. Một khoảng lặng để lắng nghe con tim lên tiếng. Một khoảng lặng để mong thời gian ngừng trôi… Khoảng lặng nhỏ, nhỏ thôi… nhưng đủ để yêu thương và giữ lấy yêu thương!Yêu cần lắm sự quan tâm, lo lắng. Nhưng ai cũng cần một khoảng riêng tư... Cũng là yêu thương, cũng là săn sóc, cũng là quan tâm nhưng dường như anh đang làm em ngạt thở vì điều đó, anh xin lỗi...

  • Những stt chênh vênh yêu anh - một chàng trai mới bắt đầu bằng hai bàn tay trắng

Mọi người nói đúng anh là kẻ yêu quá đôi lúc hóa rồ, chả ai được yêu thương mà không thấy thích, không thấy vui hay hạnh phúc nhưng cách được nhận yêu thương như thế nào mới làm tình yêu đó thật sự thăng hoa.

 

Những cuộc tình đã qua anh đã nếm trải ít nhiều cay đắng, dù anh vẫn yêu, vẫn tin và luôn dành trọn con tim cho người ta, chẳng ai đến với anh trọn vẹn với suy nghĩ sẽ cùng đi bên nhau trọn một đời, vội đến rồi vội đi, chóng nở rồi chóng tàn, và để lại anh những khoảng lòng mênh mông khó tả.

 

Em đến với anh, nhẹ nhàng và vô tình đến bất chợt, mình hẹn hò, mình yêu nhau, đắm say và cháy bỗng, một tình yêu đơm hoa say trái, hạnh phúc như vỡ òa khi hơn nửa đời người anh mới biết được thế nào là yêu và được yêu. 

 

Anh say em trong từng mảnh nhỏ yêu thương, này bờ môi, ánh mắt, nụ cười hay cái nũng nịu làm duyên con gái cũng đủ để anh cười hạnh phúc, tất cả rất đổi ngọt ngào và sâu lắng chứ không hề vỗn vã, qua loa của thuở ban đầu em à. Nhưng nào có gì là hoàn hảo, hay trọn vẹn, ta đến với nhau, yêu nhau với nhiều điểm tương đồng đôi lúc đến ngỡ ngàng rồi cũng có những điều làm anh, làm em suy tư khi không cùng một quan điểm.

 

Anh biết, anh lại dần đi vào lối mòn cũ kỉ bởi cách yêu, cách thương của chính mình. Em, cô gái hãy còn xuân thích tự do, thích được làm những gì mình muốn chứ không phải là sự trói buộc, gạn hỏi từng việc to nhỏ, thế mà trong từng cái quan tâm của anh đôi khi lại quá chi li, anh nhận ra sự quan tâm thái quá của mình bỗng rỗng tuếch và nặng nề cho em, và cho chính anh. 

 

Yêu cần lắm sự quan tâm, lo lắng, nhưng ai cũng cần một khoảng riêng tư, một góc cho riêng mình thế mà anh như chiếm trọn tất cả những gì thuộc về em, anh ích kỉ quá phải không em! Yêu cần lắm sự lắng nghe và thấu hiểu, anh làm được điều đó ít nhiều, nhưng cái tôi hay tự ti đôi khi đã làm em mệt mỏi, và chán ngán, anh tệ thật! Yêu cần lắm một niềm tin, và niềm hy vọng, nhưng những cái lo vô chừng, hay tỉ mỉ quá từ anh như làm em có cảm giác anh cứ ngờ vực, và suy tư về em, anh thật ấu trĩ!

 

 

Tình yêu nào cũng có thăng trầm, cũng sẽ có một dấu lặng thôi em à, tình mình chưa đến nỗi làm cho một trong hai phải nhói lòng, cay mắt, nhưng những cái vụn vặt, bé xíu xiu đang làm anh và em ít nhiều lao xao. 

 

Nhưng dù thế nào, ra sao, ta hãy giữ cho nhau một tình yêu thật chân thành, sâu lắng cùng một niềm tin thật sự thì anh tin mình sẽ vượt qua tất cả mọi khó khăn. Hãy yêu anh như em đã từng, hãy sẻ chia khi với em, anh thật sự là người đáng để yêu, đáng để tin để anh tự kiểm điểm lại cách thương, cách yêu của chình mình.

 

Lời kết: Giận hờn thôi thả hết vào gió nha em, yêu anh, yêu em, mình hãy luôn nói với lòng như thế, hãy thế mà mỉm cười, mà hạnh phúc vì đời đã nhọc nhằn lắm rồi còn chi...