[TOP] Stt hoa dại cho lòng người nhẹ nhàng, bớt ưu phiền

[TOP] Stt hoa dại cho lòng người nhẹ nhàng, bớt ưu phiền 1. Đến một ngày nắng đẹpKhóm hoa nở thật tươiNgượng ngùng gì cũng đẹpEm sẽ nói yêu người. 2. Nở rồi tàn lặng lẽ một nỗi đauBởi cuộc đời vốn muôn màu muôn vẻLoài hoa dại, đẹp nhưng mà nhỏ béCái tên thôi cũng đã bị khinh khi. 3. Yêu một loài hoa dại (Tác Giả: Ngọc Vạn Nguyễn) Có một loài hoa dạiMọc ở ngay bên đườngQuyến luyến người qua lạiKhép. Nép hiền dễ thương Hoa không màng khoe sắcCũng không thèm bán hươngBiết phận mình trầm mặcLặng lẽ đứng bên đường Cứ như người con gáiChờ đợi hoài người thươngNhìn người người qua lạiThấy lòng mình vấn vương Tủi mình không hương sắcSợ giải dầm gió sươngCơn gió nồm xào xạcLay mình thật dễ thương. 4. Hoa dại (Tác giả: Nhánh Rong) Em chỉ là hoa dạiMọc lên ở bên đườngNgười qua rồi người lạiHỏi có người nào...

1. Đến một ngày nắng đẹpKhóm hoa nở thật tươiNgượng ngùng gì cũng đẹpEm sẽ nói yêu người.

2. Nở rồi tàn lặng lẽ một nỗi đauBởi cuộc đời vốn muôn màu muôn vẻLoài hoa dại, đẹp nhưng mà nhỏ béCái tên thôi cũng đã bị khinh khi.

3. Yêu một loài hoa dại (Tác Giả: Ngọc Vạn Nguyễn)

Có một loài hoa dạiMọc ở ngay bên đườngQuyến luyến người qua lạiKhép. Nép hiền dễ thương

Hoa không màng khoe sắcCũng không thèm bán hươngBiết phận mình trầm mặcLặng lẽ đứng bên đường

Cứ như người con gáiChờ đợi hoài người thươngNhìn người người qua lạiThấy lòng mình vấn vương

Tủi mình không hương sắcSợ giải dầm gió sươngCơn gió nồm xào xạcLay mình thật dễ thương.

4. Hoa dại (Tác giả: Nhánh Rong)

Em chỉ là hoa dạiMọc lên ở bên đườngNgười qua rồi người lạiHỏi có người nào thương?

Hoa chẳng có mùi hươngĐơn sơ và trong trắngĐiểm chút vàng màu nắngCho người đời ngắm thôi

Không ai đặt lên môiCành hoa chẳng thơm ngátCũng là hoa nhưng khácÍt được người bón, chăm

Hoa vẫn nở mỗi nămVẫn âm thầm khoe sắcNở đúng vào thời khắcGiao mùa giữa Đông Xuân

Là hoa dại thế nhưngEm vẫn bừng sức sốngTô điểm thêm sinh độngCuộc đời này thế thôi.

5. Hoa dại không hái (Tác Giả: Lê Giáp)

Những bông hoa dại không người háiLặng lẽ bốn mùa khắp mọi nơiKhông có người mong và kẻ đợiThời gian vô nghĩa tháng năm ơi

Hoa dại vẫn là hoa dại thôiTừ thuở xa xưa chẳng có ngườiĐặt cho tên gọi loài hoa ấyHoa dại suốt đời chẳng có đôi

Miên man hoa nở tím sườn đồiNhững niềm hoang dã chốn xa xôiHoa chẳng có tên hoa có sắcHương vẫn gửi vào trong gió bay.

6. Hoa xuyến chi, ôi cái tên sao lạNhụy vàng tươi, năm cánh trắng mỏng manhHoa giản dị như tâm hồn chung thủyĐợi chờ người nơi thăm thẳm ngàn xa

Hoa xuyến chi, loài không sắc không hươngLưu luyến lòng người trong trắng thơ ngâyHoa mạnh mẽ dưới mưa sa nắng dộiVẫn miên man, hoa nở trắng sườn đồiXuyến chi ơi, em xao xuyến làm chi.

7. Bông hoa nho nhỏCánh mỏng xinh xinhNhụy vàng lung linhSoi mình trong nắngĐường quê nhiều lắmBướm trắng lượn vòngXuyến Chi biết khôngNhiều người ngưỡng mộ.

8. Đã bao lần em nói tiếng yêu anhTrong tiềm thức em như loài hoa dạiNở ven đường cánh trắng đợi người quaTừng đêm thâu trong bão tố nhạt nhòa

Em cũng là hoa của những ngàn hoaLuôn rạng rỡ đón chào trong nắng mớiKhông đỏ rực và cũng không nông nổi

Tím kiêu sa chiều xuống mãi nổi trôiNếu mai ngày anh cùng em chung lốiLoài hoa này rồi sẽ được đặt tênMang dáng vóc cánh mỏng mãi vững bền

Một loại hoa từ phiến đá nở lênNgày chờ ngày nói lên lời tâm sựChẳng ngại mưa cũng không buồn tư lựMà sống hoài mơ gặp bóng hình ai

Em là hoa làm vui ánh mắt naiBáo tháng này em vẫn luôn chờ đợiMột loài hoa tìm phương trời xa vợiThầm lặng qua nhưng năm tháng mờ sương.

9. Em thân gái mỏng manh như ngọn cỏMặc cuồng phong để gió cuốn lạc loàiNói cho cùng em cũng chỉ là hoaLà hoa dại không mặn mà hương sắc

Tự do sống đừng ai vào sắp đặtĐâu như Hồng tỏa ngát bởi người chămCũng đâu xinh đẹp tựa ánh trăng rằmMà chú cội phải ngàn năm ngồi giữ

Mấy ai hiểu cảm thông miền quá khứHay nhất thời lưỡng lự kiếp bèo trôiChỉ treo vui một thoáng ấy để rồiÔm cay đắng đời hoa tàn nhẽo nhạt

Loài cỏ dại người qua đường dẫm nátCó bao giờ dám phụ bạc tình chânHoa vẫn xinh vẫn đẹp đến vạn lầnVà mạnh mẽ đâu cần ai chăm sóc.

10. Anh đã qua bao miền đất lạBiết bao hoa rực rỡ sắc màuAnh lặng thinh, chẳng chút khát khaoChẳng rung động, thiết tha nhung nhớ​Dịu hương em, tâm hồn anh rộng mởKhát khao đâu lại nức nở tràn trềTim đập dồn! Anh đứng giữa cõi mêThẫm sắc tím mảnh mai bên bờ cỏ​

Em xinh tươi cứ hồn nhiên trong gióKhẽ đưa hương xao xuyến một góc trời!Cuối xuân rồi, em có ước nắng vơi.Hay chỉ thích chút sương tàn giá lạnh​Nõn nà xinh đôi mắt cười lóng lánh,Nhụy thắm vàng ngọt ngào đẫm mật em.Anh khát khao đâu chỉ vóc dáng mềmMà đắm đuối bởi hương thầm đồng nội​

Anh nguyện làm giọt nước trong mát rượiTắm mát em trong ước vọng tràn đầyĐể sắc em hờn ghen chín tầng mâySay hương thắm muôn lòng người xao xuyến.