Status chênh vênh Kẻ lang thang đếm những nỗi buồn tan trôi

quảng cáo

Là những ngày thấy tim mình cô độc, bước chân nặng nề lang thang qua từng con phố nhỏ chẳng có một điểm dừng, mọi vật xung quanh vẫn như thường nhật chỉ khác là tâm trạng rối bời lại chẳng ai hay...

 

Cô độc hay cô đơn cũng chỉ bản thân biết, buồn hay vui cũng giấu nhẹm trong lòng, sợ nói ra sẽ trở thành than vãn, sợ nhận lại chỉ là sự thương hại của người xung quanh, cứ thế thành phố rộng lớn này chẳng còn chỗ cho ta...

 

Bình yên ngày trước đã bỏ ta đi thật xa, người thương ta rồi cũng bỏ rơi ta như chưa từng đến, ai rồi cũng chỉ nghĩ cho bản thân trước khi nghĩ cho người khác, phải chăng vì thế cuộc sống này vô cảm biết bao...

 

Status chênh vênh Kẻ lang thang đếm những nỗi buồn tan trôi

 

Đứng giữa dòng đời hối hả, muốn tìm cho mình sự tĩnh lặng trong tâm hồn để những khổ đau cứ thế trôi đi, đời còn dài, còn nhiều điều đang chờ đợi ta phía trước hãy cứ va vấp để biết bản thân mạnh mẽ đến nhường nào...

 

Hai tháng với những chênh vênh, nụ cười và cả những giọt nước mắt. Hai tháng lênh đênh trên biển cảm xúc, của nắng, của mưa, của những ngày giông bão. Hai tháng đắm chìm mình trong những khắc khoải và một tháng vật lộn với chính mình từ một trái tim đầy quẫy đạp. 

  • Những status hay nhất cho những trái tim chưa sẵn sàng để yêu một ai đó

Những nỗi buồn không cất nổi vào tim. Nhớ có lần anh BBM nói với mình rằng: „Anh vẫn quan niệm là khó khăn và nỗi buồn nên được đối xử...ngược nhau. Khó khăn đan xen thì như cuộn chỉ rối, phải tháo tung nó ra rồi gỡ từng nút một. Còn nỗi buồn chồng chất thì như nắm giấy lộn. Mình phải vo nó vào thành một nắm rồi... vứt vào chỗ khuất. Như vậy sẽ nhẹ nhàng và thanh thản hơn".

 

Tháng ngày qua đi, trải qua bao thăng trầm trong cuộc sống & tình cảm, càng lớn càng nhận ra rằng: Có những tình cảm tốt nhất là hãy để nó ngủ yên trong ngăn kéo của sự lãng quên và có những tình cảm phải đấu tranh để giành lại niềm vui, hạnh phúc. 

 

Lúc 20, đã rất nhiều lần phải thốt lên: "Giá như ngày ấy...". Bây giờ phải sống như thế nào để sau này, câu nói ấy không phải thốt lên từ trái tim mình nữa. Càng lớn, càng nhận ra: Cuộc đời này quá đủ nỗi buồn rồi, còn yêu thương nhau được ngày nào thì đừng làm đau lòng nhau nữa. 

 

Những kiêu hãnh, những ngông cuồng của một thời tuổi trẻ rồi cũng sẽ lặng dần trôi khi người ta thực sự trưởng thành. Dẫu thế nào thì cũng vẫn muốn đánh dấu những vệt thời gian bằng nụ cười hơn là những giọt nước mắt.

 

Nhìn nắng cười mình trên những đồi nho và gió bay tung tràn mái tóc, tự nhiên mình nước mắt chảy dài. Khóc vì nhận ra một điều đơn giản rằng: Thực ra mình đang rất hạnh phúc! Đừng nghĩ quá nhiều về ngày mai, bởi có những điều sẽ không nằm trong sự sắp đặt của ta.

 

Status chênh vênh Kẻ lang thang đếm những nỗi buồn tan trôi

 

Đã có rất nhiều khoảnh khắc thẫn thờ khi nghĩ về một tương lai mịt mù phía trước, nhưng rồi lạ thay, luôn có một điều kì diệu xảy ra và lái những suy nghĩ đó qua một bến bờ, một dòng sông khác. 

  • Status hay nhất từ những cô gái tuổi 30 viết cho những cô gái hai mươi có lẻ

Phút giây thở phào nhẹ nhõm cũng là phút giây trong đầu hiện lên một suy nghĩ: Tại sao trong suốt thời gian qua, mình lại có thể đầu tư quá nhiều thời gian cho những vẩn vơ ấy?

 

Lặng lẽ nhìn vào gương, bỗng thấy mình xinh tươi và rạng rỡ hơn nhiều. Có lẽ, khi trái tim bình yên và cái đầu thanh thản, nụ cười sẽ trở lại – nơi mà có nhiều ngày mình đã hơn một lần để tuột khỏi đầu môi.

 

Chiều tàn, vội vàng khoác áo lang thang tìm một quán vắng chui rút vào ngồi đếm những nỗi buồn dần tan… Nghĩ thì lãng mạn mà thật ra là lãng xẹt trong mắt người ta tới phát ngán. Nhìn xung quanh đâu đâu cũng thấy cái nồng nàn của một thành phố đang đã và sẽ tiếp tục trải qua những mùa màng thương yêu. Còn mình dập dìu với cuộc sống buồn hiu.

 

Ừ thì trong tim cũng có một tình yêu nhưng không may mắn thay chỉ là đơn phương một chiều, chỉ là nói ra thì… người ta cũng không bao giờ chịu hiểu. 

 

Đêm buông, bóng hình mình dưới ánh đèn đường vẫn cứ lê những bước liêu xiêu, cố tìm một niềm yêu để bấu víu nhưng dường như chỉ là nắm níu những niềm đau không bao giờ tròn vẹn.

 

Thành phố lên đèn mình lại tiếp tục cuộc hò hẹn với những nỗi buồn thân quen đến đỗi nghẹn ngào. Không biết bao nhiêu lần đã ước ao có bàn tay ai đó cho vào trong cái túi áo chỏng chơ chút hơi ấm để niềm đau không chực trào trên khóe mắt. 

 

Có bao nhiêu lần đã thắc mắc chẳng lẽ mình là một kẻ thừa ra, là số lẻ duy nhất giữa 7 tỉ người đang sống. Giá như là vậy thì chắc có lẽ đã không phải thấy trống rỗng như lúc này đây – lúc ngoài đấy vẫn còn bấy nhiêu người lẻ loi mà mình vẫn trơ trọi khi chẳng tìm nổi một nơi chỉ mỗi mình thuộc về…

 

Bởi lẽ cuộc đời vốn nhiều lắm những ê chề. Tìm được tình yêu giữa vô vàn những mối quan hệ vốn đã chẳng phải là điều dễ dàng. Tìm được chân tình giữa hàng vạn yêu đương có thể vội-vàng-đến rồi chóng-tàn-đi lại càng khó. Nhưng cuối cùng dẫu cho có tìm thấy chân tình thì người ta cũng có thể bất thình lình vì một chân tình khác mà rời xa. 

 

Bâng quơ thở một hơi dài, sau bao chờ đợi liệu mình có tới được nơi thời gian mãi dừng lại để ai đó nắm bàn tay mình nhất nhất không rời hay không? Hay ước mong này cũng sẽ như bao mơ mộng khác, tan nát ở phút cuối cùng, mất hút trong vô vọng, biến tàn nhẹ nhàng vào không trung…

 

Status chênh vênh Kẻ lang thang đếm những nỗi buồn tan trôi

 

Nhưng cho tới nhịp đập cuối cùng dẫu cho trái tim có đau đến não nùng chúng ta vẫn cứ dùng dằng níu lấy yêu thương. Trách chi khi trái tim con người dẫu cho có chai lì ương bướng đến nhường nào cũng đâu thể gắng gượng hoài với nỗi cô đơn đặc quánh bao giờ cũng lẩn quẩn quanh lòng – nỗi cô đơn của một đứa trẻ mới lớn, càng bước gần đến đám đông càng thấy nỗi buồn thêm dài rộng thênh thang…

 

Khi tâm trạng bất ổn, khi mọi thứ đều không như ý ta muốn, hãy nhắm mắt lại nghe cảm nhận của trái tim, nghe những giai điệu bài hát thư giãn để cân bằng cảm xúc bản thân, uống một tách trà nóng để thư thái tâm hồn,...rồi mọi việc sẽ ổn cả thôi!

 

Lời kết: Ta luôn khao khát một cuộc sống bình yên nhưng không phải mọi việc lúc nào cũng theo ý muốn, bởi thế học cách chấp nhận tất cả như một lẽ hiển nhiên, rồi cuộc đời cũng sẽ thôi làm ta mệt mỏi...