Những status buồn - Người ta quên rồi, mà mình vẫn nhớ...

Những status buồn - Người ta quên rồi, mà mình vẫn nhớ... Điều đau đớn nhất sau chia tay, là người ta quên rồi, mà tim mình còn thương, mà lòng mình còn nhớ... lại là đi nhớ, một người đã cũ? Nhưng mà có sao đâu, khi chúng ta thấy hạnh phúc, hạnh phúc với sự lựa chọn của mình!   Thực ra giữa cuộc đời dài rộng này, gặp được nhau đã là một hạnh phúc, gặp được người mình thương, gặp được người thương mình lại càng là những điều hạnh phúc. Vậy sau cùng có được ở bên nhau hay không cũng không quan trọng bằng việc những năm tháng đó mình có yêu nhau thật lòng hay không! Lựa chọn rời xa, chúng ta xin đừng đổ lỗi cho ai cả, chúng ta hãy nhận lỗi về mình, được không?     Sau những năm tháng ấy, chúng ta lại quay về với thế giới của mình, mỗi ngày đều...
quảng cáo

Điều đau đớn nhất sau chia tay, là người ta quên rồi, mà tim mình còn thương, mà lòng mình còn nhớ... lại là đi nhớ, một người đã cũ?

Nhưng mà có sao đâu, khi chúng ta thấy hạnh phúc, hạnh phúc với sự lựa chọn của mình!

 

Thực ra giữa cuộc đời dài rộng này, gặp được nhau đã là một hạnh phúc, gặp được người mình thương, gặp được người thương mình lại càng là những điều hạnh phúc. Vậy sau cùng có được ở bên nhau hay không cũng không quan trọng bằng việc những năm tháng đó mình có yêu nhau thật lòng hay không!

Lựa chọn rời xa, chúng ta xin đừng đổ lỗi cho ai cả, chúng ta hãy nhận lỗi về mình, được không?

 

 

Sau những năm tháng ấy, chúng ta lại quay về với thế giới của mình, mỗi ngày đều học tập, làm việc, mỗi ngày đều thức dậy, nói cười, bên bạn bè, người thân, mỗi ngày lại trở về căn nhà ấy, căn phòng ấy, cuối ngày lại ngả lưng vào chiếc giường ấy, nhắm mắt và khép mi lại... Nhưng chúng ta từ bỏ một vài thói quen...

 

Một trong số đó chính là: Chúng ta đã không còn liên lạc với nhau nữa...

Em đã từng hạnh phúc? Anh đã từng hạnh phúc? Hoặc giả như, chúng ta đã từng cùng nhau hạnh phúc, hoặc giả như chúng ta đã từng hạnh phúc vì nhau, vì nhau mà hạnh phúc!

 

Bỏ cuộc và lãng quên chắc hẳn là một việc gì đó chẳng dễ dàng đúng không?

Là bỏ đi những thói quen góp nhặt, là bỏ đi những nhớ thương, thương nhớ, những giận hờn vu vơ, là bỏ cả thế giới, cả thế giới mình từng ôm trọn vẹn vào lòng... 

  • Những status hay - Bởi vì chúng ta chưa là gì của nhau đúng không anh ?

Thế giới vẫn ở đó, thành phố vẫn ở đó, có lẽ con người cũng vẫn còn ở đó chẳng đi đâu xa, nhưng có điều từ đó chúng ta cũng có thể chẳng gặp lại nhau một lần nữa!

 

Giữa chúng ta có chắc là tình yêu?

Hay là rung động nhất thời, hay đơn thuần là cảm động, đơn thuần là hai kẻ mệt mỏi với mọi thứ cần dựa dẫm vào nhau, đơn thuần là hai người cô đơn mong manh tìm trong nhau hơi ấm, là hai người nhiều tâm sự trong một khoảnh khắc muốn chia sẻ cùng nhau? 

 

Uống nhầm một ánh mắt, say đắm một nụ cười? Hay chỉ đơn thuần là một lần gặp mặt, ta thấy đâu đó sự thích hợp, thích hợp để đi cùng một đoạn đường, thích hợp để đi chung một hướng, đi vào những con hẻm, gặp hẻm cụt, rồi bắt buộc phải chọn lựa?

Mà chúng ta chọn lựa lại chẳng giống nhau!

 

 

Phải chăng tình cảm ấy không đủ lớn, không đủ sâu sắc như chúng ta từng nghĩ, không đủ chân thành, không đủ thấu hiểu, không đủ bao dung, không đủ thương để đợi, không đủ mọi thứ để có thể bên nhau? Nên cái kết thúc ta chọn ấy, chẳng thể là gì khác ngoài việc lựa chọn: "xa nhau", có đúng không?

Và rồi chúng mình cũng xa nhau thật!

Xa nhau nhẹ nhàng, không dấu vết, không phô trương, không ầm ĩ, người ít biết, kẻ chẳng hay, xa như chưa từng gần...

Cái xa kiểu như không bao giờ chạm tới được, xa không phải là khoảng cách quá xa, mà là ngay trước mặt cũng không thể chạm vào, chính là vì gần quá, nên mới là rất xa!

  • Những status buồn - Chia tay đâu phải đã hết yêu

Có bao giờ bạn mở nhật ký cuộc gọi, nhìn thấy cái tên quen thuộc ấy, rồi lặng lẽ xóa hết lịch sử cuộc gọi?

Cho tới một ngày nào đó, bạn say trong hơi men... Bạn cầm điện thoại trong tay, vô thức lại tìm đến một dãy số quen thuộc, nhấn nút gọi... Mặc kệ sau đó sẽ ra sao?

Và khi tỉnh dậy, thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đi... trong lòng ngàn vạn lần cầu xin ngày hôm qua trong lúc say, mình gọi đi, người đó không nhấc máy?

 

Có bao giờ bạn nghe một câu hát, bạn nhớ một mùi hương?

Có bao giờ bạn lặp lại một câu nói, hát theo một giai điệu, hít một hơi thật sâu rồi lặng im?

Có bao giờ vào một ngày mùa đông bạn đứng giữa những ngã tư, nhìn những đôi tình nhân lướt qua mình rồi chợt cười buồn, đôi tay chợt run lên vì lạnh, suýt xoa khẽ, rồi cho tay vào túi áo...

Có bao giờ bạn vô tình chớp mắt khẽ khi ai đó nhắc lại một cái tên...

Có bao giờ bạn nhớ, bạn thương, bạn đau, đau đến nghẹt thở hay chưa?

Có bao giờ, có bao giờ bạn như thế hay chưa?

 

 

Từ bỏ thói quen thì có thể rất dễ, nhưng để từ bỏ một người thì khác, vì người, người thì không phải những thói quen!

Cứ cho rằng chúng ta nặng tình đi! Cứ cho rằng chúng ta là kẻ si tình đi, cũng đâu có sao nhỉ.

Chỉ là đối mặt với chuyện tình cảm, chúng ta thường cho đi, đối mặt với việc bỏ buông, chúng ta thường nặng lòng, vậy thôi.

 

Rồi chúng ta sẽ ổn, đó là điều chúng ta tin! Nhưng không phải bây giờ, đó là điều chúng ta chắc!

 

Lời kết: Chúng ta rồi sẽ yêu, vào một ngày nào đó, sẽ yêu một cách trọn vẹn, sẽ yêu một cách sâu đậm, sẽ vẫn nặng tình, sẽ vẫn mù quáng, sẽ vẫn tin tưởng, sẽ vẫn đợi chờ và cũng sẽ lại yêu, sẽ yêu một người khác. Nhưng hãy tin chắc một điều, rằng không phải bây giờ!

Rằng chúng ta sẽ mở lòng hơi muộn, cũng có thể sẽ bỏ lỡ nhiều người!