Ca dao, tục ngữ về tình yêu quê hương, đất nước, con người

Ca dao, tục ngữ về tình yêu quê hương, đất nước, con người Ca dao, tục ngữ là một trong những nét văn hóa độc đáo trong văn học của dân tộc Việt Nam. Những câu ca dao, tục ngữ có từ thời xa xưa được ông cha ta truyền lại với ý nghĩa như những lời răng dạy, những kinh nghiệm sống, lẽ làm người cho con cháu học tập sau này. Để hiểu rõ hơn về nét đẹp của văn hóa thơ ca Việt Nam ngày xưa, chúng ta hãy cùng đọc qua những câu ca dao, tục ngữ về tình yêu quê hương, đất nước, con người bên dưới đây. Tổng hợp những câu ca dao tục ngữ về tình yêu quê hương, đất nước, con người của ông cha ta Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn. Anh đi anh nhớ quê nhà Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương.  Trên...

Ca dao, tục ngữ là một trong những nét văn hóa độc đáo trong văn học của dân tộc Việt Nam. Những câu ca dao, tục ngữ có từ thời xa xưa được ông cha ta truyền lại với ý nghĩa như những lời răng dạy, những kinh nghiệm sống, lẽ làm người cho con cháu học tập sau này. Để hiểu rõ hơn về nét đẹp của văn hóa thơ ca Việt Nam ngày xưa, chúng ta hãy cùng đọc qua những câu ca dao, tục ngữ về tình yêu quê hương, đất nước, con người bên dưới đây.

Tổng hợp những câu ca dao tục ngữ về tình yêu quê hương, đất nước, con người của ông cha ta

Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn.

Anh đi anh nhớ quê nhà Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương.

 Trên trời có đám mây xanh Ở giữa mây trắng, chung quanh mây vàngƯớc gì anh lấy được nàngĐể anh mua gạch Bát Tràng về xâyXây dọc rồi lại xây ngangXây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân.

Rạch Miễu văng nối hai đầu Bến Tre một nửa, nửa cầu Tiền GiangAi về sông nước Hậu GiangGhé thăm xứ sở bạt ngàn sản nông.

Ai về tới thẳng Năm Căn Ghé ăn bánh gỏi Sóc Trăng, Bãi XàuMắm nêm, chuối chát, khế, rau,Tôm càng Đại Ngãi cặp vào khó quên!

Bến Tre dừa ngọt sông dài, Nơi chợ Mõ Cày có kẹo nổi danh.Kẹo Mõ Cày vừa thơm vừa béo,Gái Mõ Cày vừa khéo vừa ngoan.Anh đây muốn hỏi thiệt nàng,Là trai Thạnh Phú cưới nàng được chăng?

Sông Vàm Cỏ nước trong thấy đáy, Dòng Cửu Long xuôi chảy dịu dàng.Ai về Mỹ Thuận, Tiền Giang,Có thương nhớ gã đánh đàn năm xưa?

Cần Thơ gạo trắng nước trong, Ai về xứ Bạc thong dong cuộc đời.

Ai ơi về miệt Tháp Mười Cá tôm sẳn bắt, lúa trời sẳn ăn.

Nhà Bè nước chảy chia hai, Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về.

Ai về Gia Định thì về, Nước trong gạo trắng dễ bề làm ăn.

Bình Định có núi Vọng Phu. Có đầm Thị Nại, có cù lao xanh.Em về Bình Định cùng anh.Được ăn bí đỏ nấu canh nước dừa.

Đi mô cũng nhớ quê mình, Nhớ Hương Giang gió mát, nhớ Ngự Bình trăng thanh.

Hồ Tịnh Tâm nhiều sen Bách Hợp, Đất Hương Cần ngọt quýt thơm cam.

Quảng Nam có lụa Phú Bông Có khoai Trà Đỏa, có sông Thu BồnQuảng Nam là đất quê mìnhNúi, đồng, sông, biển rành rành từ đâuBắc Thừa Thiên giáp Hải VânNam thì Quảng Ngãi, giáp gần núi Phong.Tây thì giáp đến sông Buông,Rừng cao rừng thấp mấy tầng mây xanh.Đông thì biển rộng thênh thang,Đất đai trăm dặm rành rành như ghi.

Đường lên Xứ Lạng bao xa, Cách một trái núi với ba quãng đồng.Ai ơi đứng mà lại trông,Kìa núi Thành Lạng kìa sông Tam Cờ.

Đường vô xứ Nghệ quanh quanh, Non xanh nước biếc như tranh họa đồ.

Lạng Sơn có phố Kỳ Lừa, Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh.

Ai đi trẩy hội chùa Hương Làm ơn gặp khách thập phương hỏi giùmMớ rau sắng, quả mơ nonMơ chua sắng ngọt, biết còn thương chăng?

Bắc Cạn có suối đãi vàng, Có hồ Ba Bể, có nàng áo xanh.

Quê em có gió bốn mùa, Có trăng giữa tháng, có Chùa quanh năm.Chuông hôm, gió sớm, trăng rằm,Chỉ thanh đạm thế âm thầm thế thôi.

Đồn rằng chợ Bỏi vui thay Đằng đông có miếu, đằng tây có chùaGiữa chợ lại có đền thờDưới sông nước chảy đò đưa dập dìu.

Làng tôi có lũy tre xanh Có sông Tô Lịch uốn quanh xóm làngBên bờ vải nhãn hai hàngDưới sông cá lội từng đàn tung tăng.

Trên Chùa đã động tiếng chuông Gà Thọ Xương đã gáy, chim trên nguồn đã kêu.

Gió đưa cành trúc la đà Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ XươngMịt mù khói tỏa ngàn sươngNhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ.

Rủ nhau xem cảnh Kiếm Hồ Xem cầu Thê Húc, xem chùa Ngọc SơnĐài Nghiên, Tháp Bút chưa mònHỏi ai gây dựng nên non nước này?

Thăng Long Hà Nội đô thành Nước non ai vẽ nên tranh họa đồCố đô rồi lại tân đôNgàn năm văn vật bây giờ là đây.

Nhất cao là núi Ba Vì Nhất lịch, nhất sắc kinh kỳ Thăng Long

Nhất cao là núi Ba Vì,Thứ ba Tam Đảo, thứ nhì Độc Tôn

Nào ai quyết chí tu hành, Có về Yên Tử mới đành lòng tu.

Xa đưa văng vẳng tiếng chuông, Kìa chùa Phả Lại chập chùng bên sông.

Chùa Tiên chín chín cây thông, Ai không trồng đủ, làng không cho về.

Thanh Trì có bánh cuốn ngon, Có gò Ngũ Nhạc có con sông Hồng.Thanh Trì cảnh đẹp người đông,Có cây sáo trúc bên đồng lúa xanh.

Đường về xứ Bắc xa xa, Có về Hà Nội với ta thì về.Đường thủy thì tiện thuyền bè,Đường bộ cứ bến Bồ Đề mà sang.Thời nay chẳng sợ gian nan,Đường sắt tàu hỏa bạt ngàn nối nhau.Đường không “book vé” rất mau,Khởi hành Sơn Nhất hội tao Nội Bài.

Đi bộ thì khiếp Hải Vân, Đi thuyền thì sợ sóng thần Hang Dơi.

Rừng thiêng nước độc thú bầy, Muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lội đầy như bánh canh.

Tới đây sứ sở lạ lùng, Chim kêu cũng sợ, cá vùng cũng ghê.

Biên Hoà bưởi chẳng đắng the Ăn vào ngọt lịm như chè đậu xanh.

Chuồn chuồn bay thấp thì mưa Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm.

Én bay thấp, mưa ngập bờ ao, Én bay cao, mưa rào lại tạnh.

Hễ mà hoa quả được mùa, Chắc là nước bể, nước mưa đầy trời.Ai ơi, nên nhớ lấy lời,Trông cơ trời đất, liệu thời làm ăn.

Tháp Mười sinh nghiệp phèn chua, Hổ mây, cá sấu thi đua vẫy vùng.

Nam Kì sáu tỉnh em ơi Cửu Long chín ngọn cùng khơi một nguồn,Sông Hương nước chảy trong luôn,Núi Ngự danh tiếng cả muôn dặm ngoài.

Ngày xuân cái én xôn xao Con công cái bán ra vào chùa HươngChim đón lối, vượn đưa đườngNam mô đức Phật bốn phương chùa này.

Quảng Nam có núi Ngũ Hành, Có sông Chợ Củi, có thành Đồng Dương.Quảng Nam nổi tiếng bòn bonChả viên Bình Định vừa ngon vừa lành.Chín mùi da vẫn còn tươiMùi thơm cơm nếp, vị thanh đường phèn.

Đồng Tháp Mười cò bay thẳng cánh Nước Tháp Mười lóng lánh cá tôm.

Xem kìa Yên Thái như kia, Giếng sâu chín trượng, nước thì trong xanh.Đầu chợ Bưởi điếm cầm canh,Người đi kẻ lại như tranh họa đồ.Cổng chợ có miếu vua chaĐường cái chính xứ lên chùa Thiên Niên…

Đường vô xứ Huế quanh quanh, Non xanh nước biếc như tranh họa đồ.

Gà nào hay bằng gà Cao lãnh, Gái nào bảnh bằng gái Tân Châu.Anh thương em chẳng ngại sang giàu,Mứt hồng đôi lạng, trà tàu đôi cân.

Đứng bên ni đồng, ngó bên tê đồng, mênh mông bát ngát, Đứng bên tê đồng, ngó bên ni đồng, cũng bát ngát mênh mông.

Phồn hoa thứ nhất Long Thành Phố giăng mắc cửi, đường quanh bàn cờ.

Hải Vân bát ngát nghìn trùng Hòn Hồng ở đấy là trong Vịnh Hàn.Nhà Bè nước chảy phân hai,Ai về Gia Định, Đồng Nai thì vềĐồng Tháp Mười cò bay thẳng cánh.Nước tháp mười lóng lánh cá tôm.

Anh về Bình Định thăm cha, Phú Yên thăm mẹ, Khánh Hoà thăm em.

Ai ai, đứng lại mà trông Kia núi Thành Lạng, kìa sông Tam CờĐồng Đăng có phố Kì LừaCó nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh.

Núi Truồi ai đắp mà cao, Sông Gianh ai bới ai đào mà sâu.Nong tằm, ao cá, nường dâu,Đò xưa bến cũ nhớ câu hẹn hò.

Ai lên nhắn chị hàng bông, Có muốn lấy chồng thì xuống Nguyệt Viên.Nguyệt Viên lắm thóc nhiều tiền,Lại có sông liền tắm mát nghỉ ngơi.Chiều chiều ba dãy cá tươi,Chẳng ăn cũng thiệt, chẳng chơi cũng hoài.

Ai về Bình Định mà nghe, Nói thơ chàng Lía, hát vè Quảng Nam.Ai về đến huyện Đông Anh,Ghé thăm phong cảnh Loa thành Thục Vương.

Chiều chiều én lượn truông Mây, Cảm thương chú Lía bị vây trong thành.

Đò từ Đông Ba, đò qua Đập Đá, Đò từ Vĩ Dạ, thẳng ngã Ba Sình.Lờ đờ bóng ngã trăng chênh,Tiếng hò xa vọng, nhắn tình nước non.

Hỡi cô thắt lưng bao xanh, Có về Vạn Phúc với anh thì về.Vạn Phúc có cội cây đề,Có sông uốn khúc, có nghề quay tơ.Kẻ Dầu có quán Đình Thành,Kẻ Hạc ta có Ba Đình, Ba Voi.Mười tám cất thuyền xuống bơi,Mười chín giã bánh, hai mươi rước thần.

Muốn ăn cơm tấm, canh cần, Thì về Trinh Tiết chăn tầm với anh.Ngó vô Linh Đống mây mờ,Nhớ ông nguyên soái dựng cờ đánh Tây.Nhà Bè nước chảy chia hai,Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về.

Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa, Có đền Tô Thị, có chùa Tam ThanhAi lên xứ Lạng cùng anh,Tiếc công bác mẹ sinh thành ra em.Tay cầm bầu rượu nắm nem,Mãi vui quên hết lời em dặn dò.

Đức Thọ gạo trắng nước trong, Ai về Đức Thọ thong dong con người.

Yên Thái có giếng trong xanh Có đôi cá sấu ngồi canh đầu làngAi qua nhắn nhủ cô nàngYêu nhau xin chớ phũ phàng đổi thay.

Bát Tràng có mái đình cong. Vui nhất là chợ Đồng XuânTrông lên thấy dãy hàng càBánh đúc, bánh đậu, bánh đa, xôi vòTrông lên thấy dãy thịt bòChú bồi, chú khách đợi chờ bán muaTrông lên thấy dãy hàng cuaEm xách một rỏ, anh mua mấy hàoTrông lên dãy phố Hàng ĐàoMiệng chào hớn hở anh vào cùng em.

Vừa nghe tàu điện rung chuông Leng keng đánh thức màn sương Tây Hồ.Đường vui rộn bánh xe bò,Lao xao Yên Phụ tiếng hò gọi nhau.Hỏi mình: – Chuyên chở về đâuNgụy trang xanh ngắt một màu thế kia?Rằng: – Rau Quảng Bá đây mà,Rau vào xí nghiệp, rau ra chiến trường.Rau tình, rau nghĩa quê hươngLại đây, đẩy một đoạn đường hộ rau.

Vọng Phu thuộc dãy núi Bà Phước Sơn chất ngất gọi là núi ÔngPhải chi đây đó vợ chồngGánh tương tư khỏi nặng lòng nước non.

Vạn Vân có bến Thổ Hà Vạn Vân nấu rượu Thổ Hà nung vôiNghĩ rằng đá nát thì thôiAi ngờ đá nát nung vôi lại nồng.

Vải ngon thì nhất làng Bằng Khắp thành Hà Nội hỏi rằng đâu hơnCủ đậu Bằng Thượng thiếu gìDưa hấu Bằng Hạ đâu bì được chăng.

Vạn Long dệt cửi kéo hoa An Phú nấu kẹo mạch nha ngọt đườngTrung Kính thì lễ vàng hươngNghĩa Đô làm giấy để làng tả văn.

Tuy Hòa lắm bãi nhiều soi Lắm cô gái đẹp nhiều nơi phải lòngTuy Hòa gần giếng gần sôngĐàn bà thì ít, đàn ông thì nhiều.

Trung Màu chuột nhắt xáo dưa Kỳ Lân nấu cháo cả cua lẫn càngĐổng Viên mặc ục khoai langPhù Đổng cơm tấm giần sàng khỏe ghêĐổng Xuyên mỗi người mỗi nghềLớn thì đánh xiếc, bé thì mò tômPhù Dực đi bán vải nonChửa đi đến chợ mía don đầy lồngTấm gốc, tấm ngọn phần chồngCòn bao tấm giữa để vào lòng mà ăn.Công Đình cưa xẻ đã quenTế Xuyên bắt rẽ lấy tiền mua nhiêu…Nhân Lễ thì đúc lưỡi càyTo Khê Viên Ngoại thì hay hàn nồiXa Long lắm chuối mình ơiPhù Ninh dệt vải người người thâu đêm.

Trên Tràng Thi, dưới lại Tràng Thi Ai đem nhân ngãi tôi đi đằng nào?Trên Hàng Đào, dưới lại Hàng ĐàoAi đem nhân ngãi tôi vào Tràng Thi.

Trên trời có sông Ngân Hà Tỉnh Nam sông cái, Bắc là sông sâuBắc Ninh lại có sông CầuAnh còn tơ tưởng sông Dâu, sông ĐàoAnh còn tơ tưởng sông ThaoQua sông Hà Nội anh vào Kinh đôĐại Đồng lại có sông HồBước qua sông Đuống thờ ơ với tìnhSông Thương chơi đã thập thànhBước qua sông Cái bẻ cành phù dung.

Chiều chiều ra đứng ngõ sau, Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.

Đầm sen, bãi sậy, rừng tràm, Kinh dài xé đất, cây xanh rợp trời.

Đường đi xa lắm ai ơi, Nước non ngàn dặm, bể trời mênh mông.Đi qua muôn chợ vạn rừng,Thuyền con một chiếc vẫy vùng biển khơi…

Ngày ngày em đứng em trông Trông non, non ngất, trông sông, sông dài,Trông mây, mây kéo ngang trờiTrông trăng, trăng khuyết, trông người, người xa.

Nhà tôi nghề giã, nghề sông, Lặng thì tôm cá đầy trong, đầy ngoài,Cá trắng cho chí cá khoai,Còn như cá lẹp cá mai cũng nhiều.

Ra về nhớ nước giếng khơi, Nhớ điếu ăn thuốc, nhớ cơi đựng trầu.Ra về giã nước giã non,Giã người, giã cảnh, kẻo còn nhớ nhung.

Trong đầm gì đẹp bằng sen, Lá xanh, bông trắng lại chen nhị vàng.Nhị vàng bông trắng lá xanh,Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Trời cao, cao bấy không xa, Đất kia rộng vậy thế mà dày sâu.Bể xa mây nước mù mù,Biết mô cửa lạch, biết mô sông cùng…

Trăng bao nhiêu tuổi trăng già, Núi bao nhiêu tuổi gọi là núi non.Trăng bao nhiêu tuổi trăng tròn.Núi bao nhiêu tuổi, núi còn trơ trơ.

Ruộng đồng mặc sức chim bay, Biển hồ lai láng, cá bầy đua bơi.

Rủ nhau ra tắm hồ sen, Nước trong bóng mát, hương chen cạnh mình.Cứ chi vườn ngọc, ao quỳnh,Thôn quê vẫn thú hữu tình xưa nay.

Ai lên Biên Thượng, Lam Sơn Nhớ lên Thái tổ chặn đường quân Minh.

Trên đây là những câu ca dao, tục ngữ về tình yêu quê hương, đất nước, con người mà GTOP đã sưu tầm và chia sẻ với các bạn. Hãy thường xuyên theo dõi tindep.com để xem thêm nhiều câu ca dao, tục ngữ về các chủ để khác trong cuộc sống.